Thanh Phật Sự

《聲佛事》 shēng fó shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng của Phật giáo Nhật bản. Dùng âm thanh để làm các Phật Sự, tức Công Đức của âm thanh có khả năng Thành Tựu các Phật Sự. Duy Ma Kinh Lược Sớ quyển 10 (Đại 38, 699 hạ) nói: Trong lúc đó nhĩ căn là nhạy bén, cho nên dùng thanh trần để Phát Khởi. Không hẳn chỉ có thanh trần mà không có 5 trần, như trong đây dùng thanh làm Phật Sự, cũng phóng ánh sáng, cũng mây thơm, lọng thơm, y phục... để làm Phật Sự. Nhưng dùng thứ Thù Thắng là chính, ngoài ra là phụ, cho nên Quyết Định dùng âm thanh làm Phật Sự. Lại theo bài tựa Tịnh Độ Ngũ Hội Niệm Phật Lược Pháp Sự Nghi Tán thì dùng Danh Hiệu của 48 nguyện Di đà Pháp Vương làm Phật Sự. Vì nhờ đọc tụng, xưng danh mà được Lợi Ích vãng sinh, lại nghe pháp âm thì tự Nhiên Không Sinh Khởi Trần Lao, Cấu Nhiễm, tất cả việc đó đều là Thí Dụ chứng minh cho Thanh Phật Sự. Đến đời sau, thậm chídùng ca múa, kĩ nhạc để cúng dường, cũng là 1 trong các Thanh Phật Sự. [X. phẩm Bồ Tát Hạnh trong kinh Duy Ma Q.hạ].