Thánh Nhân

《聖人》 shèng rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Thánh Nhân. Phạm:Àrya. Cũng gọi Thánh giả, Thánh. Chỉ cho bậc đã chứng được Thánh Trí và ở địa vị Kiến Đạo trở lên. Vì người ở địa vị Kiến Đạo trở lên cuối cùng sẽ hoàn thành Thánh Trí vô lậu nên gọi là Thánh Nhân.
II. Thánh Nhân. Chỉ cho Phật, Bồ Tát và những người quyền hóa(Phương Tiện Thị Hiện làm người nhưng có đức hạnh cao hơn người).
III. Thánh Nhân. Từ tôn xưng các bậc Cao Tăng, thạc đức. Người Ấn Độ thường tôn xưng các bậc Luận sư là Thánh giả. Tại Nhật bản, các bậc Cao Tăng cũng được tôn xưng là Thánh Nhân.