Thần Nhân

《神人》 shén rén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 10 Danh Hiệu của Phật được nêu trong kinh Bồ Tát bản nghiệp. Thần Nhân và Đại Thánh Nhân, Đại Sa Môn, Chúng hựu, Dũng trí, Thế Tôn, Năng nho, Thăng tiên, Thiên sư, Tối thánh được gọi chung là Phật thập danh. Kinh Hoa nghiêm quyển 42 (bản dịch mới) cũng nêuPhật thập danh nhưng khác với Phật thập danh ghi trên. Đó là: Như Lai, Phật, Pháp sư, Nhất Thiết Trí, Sở y xứ, Đạo sư, Đại Đạo Sư, Quang Minh, Thập Lực Tự TạiNhất Thiết Kiến Giả. Ngoài ra, người đời gọi Thần Nhân thì phần nhiều chỉ cho các Tiên Nhân có sức Thần Thông.