Tánh Già

《性遮》 xìng zhē

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tức Tánh Tội () và Già Tội (); hay Tánh Giới () và Già Giới (). Tánh Giới là một trong hai giới, là Cấm Giới được lập ra để đối với Tánh Tội; còn gọi là Tánh Tội Giới (), Tánh Trọng Giới (), Chủ Giới (), Cựu Giới (); đối lập với Già Giới. Từ Quả Báo phạm tội mà nói, loại giới luật này thuộc vào Hành Vi Tội Ác mang tánh Bản Chất, như 4 tội Ba La Di () sát sanh, trộm cắp, Tà Dâm, nói dối trong Năm Giới; không đợi đến khi đức Phật chế giới, cũng chẳng luận Tại Gia, Xuất Gia, thọ giới hay không thọ giới, nếu phạm phải các điều trên, tương lai nhất định chịu Quả Báo. Vì tội tánh của nó là tội hành, là nhân chính của Nghiệp Báo, được xã hội công nhận là Tội Ác, lại có Pháp Luật quy chế để ngăn chận, nên gọi là Tánh Giới. Đối lại, Già Giới là nương vào sự chế định của đức Phật mà thiết lập. Trừ 4 tội Ba La Di như đã nêu trên, các giới khác đều thuộc vào Già Giới. Như vậy 4 giới trọng 42 giới khinh trong Bồ Tát Giới Bổn (, Taishō Vol. 24, No. 1500) do Đàm Vô Sấm (Sanskrit: Dharmarakṣa, ) dịch, 6 giới trọng 28 giới khinh trong Phật Thuyết Nhân Vương Bát Nhã Ba La Mật Kinh (, Taishō Vol. 8, No. 245) quyển Hạ, 10 giới trọng 48 giới khinh trong Phạm Võng Kinh (, Taishō Vol. 24, No. 1484) quyển Hạ, v.v., đều nương vào Tánh Giới, Già Giới mà chia ra nặng nhẹ. Trong Phạm Võng Kinh Bồ Tát Giới Sơ Tân (, Tục Tạng Kinh Vol. 39, No. 700) quyển 3 có đoạn: “Vị tín giả linh sanh tín, vị do Cấm Giới uy lực, năng linh Tánh Già chi nghiệp thanh tịnh, Phát Khởi Nhất Thiết Chúng Sanh chánh tín chi tâm cố (, người chưa tin khiến sanh niềm tin, nghĩa là do oai lực của Cấm Giới, có thể khiến cho nghiệp của Tánh Già thanh tịnh, vì Phát Khởi tâm chánh tín của hết thảy Chúng Sanh).”