Tăng Thượng Mạn

《增上慢》 zēng shàng màn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Abhi-màna. Tâm ngạo mạn tự cao khởi lên khi chưa chứng được quả vị mà tự cho là đã chứng, là 1 trong 7 mạn nói trong luận Đại tì Bà Sa quyển 43 và luận Câu xá quyển 19. Luận Pháp hoa cũng nêu 7 thứ tâm Tăng Thượng Mạn, giải thích rõ ràng và lần lượt phối trí với 7 Thí Dụ trong kinh Pháp hoa để Đối Trị. Đó là:
1. Tâm Tăng Thượng Mạn Điên Đảo mong cầu các Công Đức, dùng Thí Dụ nhà Lửa để Đối Trị.
2. Tâm Tăng Thượng Mạn Thanh Văn Quyết Định 1 chiều, dùng Thí Dụ Cùng Tử để Đối Trị.
3. Tâm Tăng Thượng Mạn Đại Thừa Quyết Định 1 chiều, dùng Thí Dụ Trận mưa để Đối Trị.
4. Tâm Tăng Thượng Mạn thực không mà nói là có, dùng Thí Dụ Hóa thành để Đối Trị.
5. Tâm Tăng Thượng Mạn Tán Loạn, dùng Thí Dụ hạt châu buộc trong chéo áo để Đối Trị.
6. Tâm Tăng Thượng Mạn thực có Công Đức, dùng Thí Dụ hạt châu trên đỉnh đầu để Đối Trị.
7. Tâm Tăng Thượng Mạn thực không có Công Đức, dùng Thí Dụ thầy thuốc để Đối Trị. Ngoài ra, so sánh mình với người khácrồi sinh tâm tự phụ cao ngạo, cũng gọi là Tăng Thượng Mạn, thông thường gọi đó là Cống cao Ngã Mạn. [X. phẩm Phương Tiện kinh Pháp hoa Q. 1.; phẩm Biện ngũ Sự Luận Phẩm loại túc Q. 1.; Câu xá luận quang kí Q. 19.]. (xt. Mạn).