Tam Cổ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tam Cổ chử, Tam Cổ Kim Cương, Tam Cổ bạt chiếc la, Tam Cổ phạ nhật ra, Để Lí thường câu, Tam Cổ. Chày 3 chĩa (Phạm: Tri-zaíku#), 1 trong các Pháp Khí của Mật giáo. Tam Cổ vốn là 1 thứ vũ khí của Ấn Độ đời xưa, ở đầu chia làm 3 chĩa, tượng trưng cho 3 bộ là Phật bộ, Kim Cương Bộ, Liên Hoa Bộ của Thai Tạng Giới và 3 mật Thân, Ngữ, Ý; hoặc tượng trưng chung cho Pháp Môn Tam quĩ là 3 trí, 3 quán... Theo kinh Tô Tất Địa, khi Hành Giả cầm chày 3 chĩa thì không bị Tì na dạ ca gây chướng ngại; còn khi Niệm Tụng Hộ Ma, cầm chày 3 chĩa bên tay trái thì Thành Tựu mọi việc. [X. kinh Kim Cương đính Q. 2.; Tuệ uyển Âm Nghĩa Q.thượng].