Sớ

《疏》 shū

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: còn gọi là Sớ Văn (), Văn Sớ (), hay Tấu Sớ (), có hai nghĩa: (1) Là văn thư của quần thần điều trần dâng lên bậc trên như đức vua, như trong Văn Thể Minh Biện () của Từ Sư Tằng (, 1546-1610) nhà Minh có giải thích rằng: “Án Tấu Sớ giả, quần thần luận gián chi tổng danh dã (, xét Sớ Tâu là tên gọi chung của các văn thư do quần thần can gián, Luận Nghị).” Hay như trong Tống Sử () quyển 32, Truyện Chu Trác () có đề cập rằng: “Mỗi thượng sớ, triếp túc hưng lộ cáo; nhược Thượng Đế giám lâm, Tấu Sớ phàm số thập (, mỗi lần dâng sớ, thường kính cẩn thưa rõ ràng; nếu Thượng Đế giáng xuống, sớ tâu thường mười phong).” Hoặc như trong bài Khiển Hứng Thi () của thi hào Đỗ Phủ (, 712-770) nhà Đường cũng có câu: “Thượng sớ khất Hài Cốt, hoàng quan quy cố hương (, dâng sớ xin Hài Cốt, mũ vàng về cố hương).” Tấu Sớ còn gọi là Tấu Chương (), Tấu Nghị (). (2) Trong khoa nghi của Đạo Giáo cũng như Phật Giáo, Sớ Văn được dùng rất rộng rãi và phổ biến, với tư cách là văn thư thành kính dâng lên đấng tối cao, đấng chí tôn như Thần, Thánh, Phật; là chiếc cầu tiếp nối giữa cõi hữu hình với Thế Giới vô hình. Như trong Đạo Giáo có các bộ Linh Bảo Văn Kiểm (), Tâm Hương Diệu Ngữ (), v.v., là những thư tịch chuyên dùng cho khoa nghi Công Văn. Về phía Phật Giáo có bộ Thiền Lâm Sớ Ngữ Khảo Chứng (, CBETA No. 1252), 4 quyển, do Thạch Cổ Chủ Nhân Thích Nguyên Hiền () nhà Minh (1368-1662) biên soạn. Một số văn sớ thường dùng trong Đạo Giáo như: Nguyên Đán Khánh Hạ Văn Sớ (), Ngọc Hoàng Thượng Đế Khánh Hạ Văn Sớ (), Thượng Nguyên Thiên Quan Đại Đế Khánh Hạ Văn Sớ (), Thái Thượng Lão Quân Khánh Hạ Văn Sớ (), Huyền Thiên Thượng Đế Khánh Hạ Văn Sớ (), Thiên Thượng Thánh Mẫu Khánh Hạ Văn Sớ (), Trương Thiên Sư Khánh Hạ Văn Sớ (), Trung Nguyên Địa Quan Đại Đế Khánh Hạ Văn Sớ (), Hạ Nguyên Thủy Quan Đại Đế Khánh Hạ Văn Sớ (), Bắc Đẩu Giải Ách Văn Sớ (), An Phụng Thần Vị Văn Sớ (), An Phụng Trị Niên Thái Tuế Văn Sớ (), v.v. Linh Bảo Văn Kiểm nhấn mạnh vai trò của Sớ Văn là: “tuyên diễn đạo pháp, lợi thế chi Tân Lương(, bờ bến để tuyên bày đạo pháp và làm Lợi Ích cho cuộc đời).” Từ ý nghĩa đó, Sớ được dùng rộng rãi trong Phật Giáo NhưPhương Tiện độ sanh cần phải có đối với mọi trường hợp, như trong tác phẩm này có giới thiệu. Đặc biệt, có một loại Sớ Văn gọi là Pháp Đường Sớ () được dùng trong Thiền Môn, là văn từ của vị Trưởng Lão Trú Trì của một tự viện nào đó, dùng để Khải Thỉnh Khai Đường Thuyết Pháp.