San Đề Lam Quốc
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
San đề lam, Phạn: Saịđilya. Tênmộtcõi nước ở đời Quá Khứ, nơi đức Phật A di đà và đức Phật Thích Ca Phát Tâm Bồ Đề. Cứ theo kinh Bi Hoa quyển 2 thì trong 1 Thế Giới ở đời Quá Khứ lâu xa, có vị Chuyển Luân Thánh Vương tên là Vô tránh niệm, có 1 nghìn người con, Đại thần tên là Bảo Hải, có con Xuất Gia Thành Phật, hiệu là Bảo Tạng, lần lượt độ cho vua và 1 nghìn Vương tử. Thế Giới ấy chính là San đề lam, Bảo Hải tức là Phật Thích Ca, vua Vô tránh niệm tức là Phật A di đà, 1 nghìn Vương tử chính là Bồ Tát Quán âm, Bồ Tát Thế Chí, A súc Như Lai. [X. Pháp Hoa Văn Cú Kí Q. 2.].