Sái Tịnh

《灑淨》 sǎ jìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Sái thủy. Rưới nước thơm để cho mọi vật được trong sạch. Tức dùng nước thơm đã được gia trì Ấn Chú rảy quanh Đạo Tràng và trên các vật cúng khiến cho tất cả được thanh tịnh. Cứ theo Căn Bản Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ Tì Nại Da Tạp Sự quyển 2, thì Tiên Nhân Kiếp tỉ la đã Kết Giới Sái Tịnh cho 4 vị Vương tử con vua Ý ma di, rồi 4 Vương tử xây dựng Thành Kiếp tỉ la. Trong Mật giáo, trước khi tu Bí Pháp cần phải sái thủy Đạo Tràng và các vật cúng cho thanh tịnh, về sau Bí Pháp thịnh hành nên đã phát sinh ra nghi thức Sái Tịnh. Cứ theo kinh Đà La Ni tập quyển 1 thì tay phải cầm 1 cành liễu, tay trái cầm chày Kim Cương và xâu chuỗi, ngồi xoay mặt hướng đông, tụng Phật đính Tâm Chú, dùng cành liễu khuấy nước, niệm 108 biến chú, rồi cầm bình nước đã trì chú vào trong Đạo Tràng, bắt đầu rảy nước thơm từ góc đông bắc. Phẩm Tối thắng lập ấn Thánh vô động tôn đại uy nộ vương Niệm Tụng nghi quĩ pháp trong kinh Kim Cương thủ Quang Minh quán đính (Đại 21, 3 thượng) nói: Ấn Kim Cương 3 chĩa, quán không gia trì vào đầu ngón cái, tam luân nhưkim cương, trên tất cả vật cúng đều rảy nước thơm để tịnh trừ. Theo Đại Nhật Kinh Sớ quyển 4 thì giống như nước thơm rảy ở trên đất, để trừ sạch dơ uế, Như Lai cũng thế, dùng Hương Giới tính tịnh, hòa hợp với nước bi tính tịnh, rảy vào Tâm Địa của Chúng Sinh trong khắp Pháp Giới, làm cho tất cả Hí Luận đều được trừ sạch. Trong giới Phật giáo hiện nay, trước khi cử Hành Pháp hội như Thụ Giới, Phật Thất, Bái Sám... đều có dùng nước thơm rảy khắp Đạo Tràng, đó là nghi thức Kết Giới thanh tịnh. [X. kinh Tô Tất Địa yết ra Q.trung; Kiến lập Mạn Đồ La Hộ Ma nghi quĩ; kinh Bồ Đề tràng sở thuyết nhất tự đính luân vương Q. 4.].