Quyền Hoá Thật Hoá
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Quyền hóa là Sự Giáo hóa bằng Phương Tiện giả tạm; Thực hóa là Sự Giáo hóa bằng Nhất Thừa chân thực. Nghĩa là Sự Giáo hóa của đức Phật có Quyền pháp và Thực pháp khác nhau. Cứ theo Pháp Hoa Huyền Luận quyển 1 của ngài Cát Tạng đời Tùy thì Sự Giáo hóa trong 1 đời của đức Thích tôn trước sau có 7 môn, trong đó, môn thứ 4 là Thực hóa bất đắc môn, nghĩa là khi đức Phật mới thành đạo, do tâm Đại Từ Bi, Ngài nghĩ phải giáo hóa dắt dẫn Chúng Sinh bằng lí chân thực, nhưng hàng Phàm Phu không có năng lực tiếp nhận. Môn thứ 5 là Quyền hóa đắc môn, tức Quyền dụ môn, nghĩa là Sự Giáo hóa bằng cách chia Nhất Thừa ra làm Tam Thừa. Môn thứ 6 là Thực hóa đắc môn, nghĩa là Sự Giáo hóa dần dần theo thứ lớp Tam Thừa sắp hoàn thành, cho nên gom Tam Thừa lại mà đưa về Nhất Thừa. Ngoài ra, trong Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 3, hạ của ngài Trí Khải còn có thuyết Hóa tha quyền thực cho rằng (Đại 33, 712 thượng): Nếu phân tích các pháp theo 2 trí Quyền và Thực, thì Phân Biệt vạn tượng là Quyền trí, dứt hết Phân Biệt vạn tượng là Thực trí, bảo rằng 2 trí này hòa hợp với các duyên, nói theo nhiều cách, tùy theo các thứ ưa muốn, thích nghi, Đối Trị, rõ biết...mà Phân Biệt. Tuy nói nhiều thứ, nhiều cách, nhưng đều thuộc về Tích pháp quyền thực (dùng Quyền trí và Thực trí phân tích các pháp), vì thế có 2 trí hóa tha. Đây cũng có thể được xem là một thuyết Quyền hóa và Thực hóa.