Quán Tâm Thích

《觀心釋》 guān xīn shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong 4 phương thức giải thích mà Đại sư Trí Khải tông Thiên thai sử dụng để giải thích câu văn kinh Pháp hoa. Tức là lấy pháp nghĩa do đức Như Lai nói làm đối cảnh để Quán Tâm, nhờ quán xét tâm mình một cách sâu rộng mà vào được diệu lí thực tướng, gọi là Quán Tâm Thích. Pháp hoa kinh văn cú quyển 1, phần đầu (Đại 34, 3 hạ) nói: Quán Tâm Thích nghĩa là quán xét tất cả giáo nghĩa chân thực do đức Như Lai nói trong Thế Giới đàn đều là pháp Nhân Duyên sinh, đó là quán chung; Nhân Duyên tức Không, tức Giả, đó là quán riêng; hai quán này thuộc về hai đạo Phương Tiện để vào Trung Đạo Đệ Nhất Nghĩa Đế. [X. Pháp hoa kinh khoa chú Q. 1.]. (xt. Tứ Chủng Thích Nghĩa).