Quán Luyện Huân Tu

《觀練熏修》 guān liàn xūn xiū

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Từ ngữ gọi chung Quán thiền, Luyện Thiền, Huân Thiền và Tu thiền. Thiền có 3 loại: Thế Gian Thiền, Xuất Thế Gian Thiền và Xuất Thế Gian thượng thượng thiền. Trong đó, Xuất Thế Gian Thiền là thiền có 4 giai đoạn: Quán, Luyện, Huân, Tu.
1. Quán thiền: Chỉ cho thiền có đối tượng Quán Chiếu rõ ràng, tức Quán Tưởng những cảnh Bất Tịnh để phá trừ ý nghĩa Dâm Dục; như Cửu Tưởng, Bát bội xả, Bát Thắng Xứ, Thập Nhất Thiết Xứ...
2. Luyện Thiền: Chỉ cho loại thiền đem cảnh giới thiền quán tiến lên bước nữa tôi luyện làm cho trong sạch, tức dùng thiền vô lậu tôi luyện các thiền Hữu Lậu, giống như luyện vàng; như Cửu Thứ Đệ Định (9 định Thứ Đệ).
3. Huân Thiền: Chỉ cho thiền lại đem 1 cảnh giới trước tiến lên bước nữa Huân Tập (xông ướp) cho thuần thục để mở ra cảnh địa Tự Tại, tức có khả Năng Huân tập khắp các thiền làm cho đều thuần thục, đều thông lợi, Chuyển Biến Tự Tại; như Tam Muội Sư Tử Phấn Tấn.
4. Tu thiền: Chỉ cho thiền lại đem cảnh giới ở trước tiến lên bước nữa mà tu trị để tăng trưởng Công Đức, tức là thiền xuất nhập, Thuận Nghịch đều Siêu Việt Tự Tại; như Tam Muội Siêu Việt. Tu thiền là cảnh giới thiền xuất Thế Gian cao nhất, nên cũng được gọi là Đính thiền. [X. Thích Thiền Ba La Mật Thứ Đệ Pháp Môn Q. 10.; Pháp Hoa Huyền Nghĩa Q. 4. thượng].

Quán Luyện Huân Tu. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/quan-luyen-huan-tu. Truy cập 06/04/2026.