Quản Huyền Giảng

《管弦講》 guǎn xián jiǎng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thổi sáo (quản), gảy đàn (huyền) để cúng dường Phật. Phong tục này đã có từ xưa ở Ấn Độ. Cứ theo kinh Trườnga hàm quyển 10 thì thần Chấp nhạc của Trời Đế Thích là Ban già dực (Phạm:Paĩcazikha) đã đến động Đế thích ở Ma yết đà tấu đàn lưu li khen ngợi Công Đức của Như Lai. Tại Nhật Bản, vào Thời Đại Bình An, Quản Huyền Giảng rất thịnh hành. [X. Thập huấn sao Q. 3.].