Quán Đỉnh Bộ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Quán Đính Bộ. Tên khác của Bảo Bộ, 1 trong 5 bộ thuộc Kim Cương Giới, Mật giáo. Bảo Bộ tứccủabáu Công Đức, là Nội Chứng trao Phúc Đức cho hết thảy Chúng Sinh, nhờ đó mà Chúng Sinh bước lên ngôi vị của bậc Giác vương. Vì lấy nghĩa trao quán đính cho, nên gọi Bảo Bộ là Quán đính bộ.
II. Quán Đính Bộ. Thánh giáocóliên quan đến Truyền Pháp quán đính, Kết Duyên Quán đính và Tam Muội Da Giới, gọi chung là Quán đính bộ.III. Quán Đính Bộ. Kinh Điển của Mật giáo. Mật giáo cử Hành Nghi thức quán đính, truyền trao nghĩa lí sâu xa mầu nhiệm của Kinh Điển, nên gọi chung Kinh Điển của Mật giáo là Quán đính bộ. Thích Thị Kê Cổ Lược quyển 3 (Đại 49, 822 hạ) nói: Trong Quán đính bộ, tụng ra 1 phẩm, gọi là kinh Lăng nghiêm.
II. Quán Đính Bộ. Thánh giáocóliên quan đến Truyền Pháp quán đính, Kết Duyên Quán đính và Tam Muội Da Giới, gọi chung là Quán đính bộ.III. Quán Đính Bộ. Kinh Điển của Mật giáo. Mật giáo cử Hành Nghi thức quán đính, truyền trao nghĩa lí sâu xa mầu nhiệm của Kinh Điển, nên gọi chung Kinh Điển của Mật giáo là Quán đính bộ. Thích Thị Kê Cổ Lược quyển 3 (Đại 49, 822 hạ) nói: Trong Quán đính bộ, tụng ra 1 phẩm, gọi là kinh Lăng nghiêm.