Quán Đỉnh Ấn Minh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chỉ cho ấn khế (ấn) và Chân Ngôn (minh) mà vị A Xà Lê trao cho Hành Giả khi cử hành các pháp quán đính: Truyền Pháp, Kết Duyên, Du kì... trong tông Chân Ngôn Nhật bản. Trong đó, ấn của quán đính Truyền Pháp thông thường dùng ấn Vô sở bất chí và ấn Ngũ cổ. Ấn Vô sở bất chí có mở, đóng khác nhau; ấn Ngũ cổ thì có trong, ngoài bất đồng. Chân Ngôn cũng có nhiều loại: Ngũ tự minh (Chân Ngôn 5 chữ), Nhất tự minh... Còn ấn minh của 2 bộ Kim Cương và Thai tạng thì có các loại: Hai ấn 2 minh; 1 ấn 2 minh; 1 ấn 1 minh... [X. Bí Mật Trang Nghiêm Truyền Pháp quán đính Nhất Dị nghĩa; Quán đính truyền thụ bí lục Q.thượng].