Quán Đỉnh Đàn

《灌頂壇》 guàn dǐng tán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Mật Đàn. Chỉ cho Đàn Tràng tu pháp Quán đính của Mật giáo. Quán đính cần phải có các đàn như: Đàn Tam Muội Da Giới, đàn Đại, đàn Chính Giác, đàn Tổ Sư, đàn Hộ Ma... Vì nghi thức rưới nước trong bình Ngũ Trí lên đầu người nhận pháp Quán đính được cử hành ở đàn Chính Giác, nên có khi đàn Chính Giác đặc biệt được gọi là đàn Quán đính. Còn các Đạo Cụ của Đệ Tử thì được trao cho tại đàn Quán đính, như trước khi quán đính thì trao cho 2 thứ là cành dương và dây Kim Cương; sau khi quán đính thì trao cho 4 vật: Mũi tên vàng, gương sáng, bánh xe báu và Pháp Loa (tù và pháp). [X. kinh Kim Cương đính Du Già lược xuất Niệm Tụng Q. 4.].