Quả Môn

《果門》 guǒ mén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Pháp Môn Tự Nội Chứng của chư Phật, cũng tức là Pháp Môn của quả vị Như Lai. Đây là cảnh giới mà hàng Bồ Tát ở địa vị tu nhân không thể thấy và hiểu được, chỉ có những bậc đã chứng Chính Giác mới có thể rõ biết. [X. Đại Nhật Kinh Sớ Q. 1.].