Phương Tiện Tuỳ Duyên Chỉ

《方便隨緣止》 fāng biàn suí yuán zhǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Hệ Duyên thủ cảnh chỉ. Gọi tắt: Phương Tiện chỉ. Một trong ba Chỉ do tông Thiên thai lập ra, đối lại với Giả quán trong 3 quán Không, Giả, Trung và thiên về Tục đế. Bồ Tát biết rõ không chẳng phải không, thường khéo léo Tùy Duyên, Phương Tiện Phân Biệt, tùy bệnh cho thuốc để giáo hóa Lợi Ích Chúng Sinh. Ở trong tục đế mà tâm không bị biến động bởi nội cảnh và ngoại cảnh, vẫn An Nhiên Tự Tại. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 3.; phần đầu]. (xt. Tam Chỉ).