Phương Tiện

《方便》 fāng biàn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s, Pāli: upāya: âm dịch là Âu Ba Da () một trong 10 Ba La Mật, còn gọi là Thiện Quyền (), Biến Mưu (), chỉ sự uyển Chuyển Biến đổi tùy theo Hoàn Cảnh, Không Gian, thời gian; cũng là một loại phương pháp phát triển Hướng Thượng. Trong các kinh luận Phật Giáo thường dùng từ này, quy nạp lại thì ý nghĩa của nó có thể phân làm 4 loại: (1) Đối với pháp Chân Thật mà nói, là Pháp Môn giả lập ra để dẫn dụ Chúng Sanh đi vào pháp Chân Thật; nên được gọi là Quyền Giả Phương Tiện (便), Thiện Xảo Phương Tiện (便); tức chư Phật, Bồ Tát tùy theo Căn Cơ của Chúng Sanh để dùng các loại phương pháp ban cho Lợi Ích. (2) Đối với Thật Trí () của Bát Nhã mà nói. Theo Vãng Sanh Luận Chú () quyển hạ của Đàm Loan (, 476-?), Bát Nhã là đạt đến tuệ như như, Phương Tiện là thông trí quyền xảo; nên lấy Quyền Trí () để Quán Chiếu những Sai Biệt hiện ra trong Bình Đẳng Thật Trí (). (3) Hai trí quyền và thật đều là Pháp Môn do chư Phật, Bồ Tát thường dùng để hóa độ Chúng Sanh. (4) Là hạnh gia trì, tu tập để chúng ngộ chân lý. Lại nữa, trong 12 Phương Tiện của Đại Thừa Nghĩa Chương () quyển 15 do Huệ Viễn (, 523-592) nhà Tùy trước tác, Pháp Hoa Huyền Tán () của Khuy Cơ (, 632-682), cũng có nêu ra 4 loại Phương Tiện khác, gồm: (1) Tấn Thú Phương Tiện (便), giống như 7 Phương Tiện trước khi Ngộ Đạo, tức sự chuẩn bị hướng đến Bồ Đề. (2) Quyền Xảo Phương Tiện (便), như Phương Tiện Trí trong 2 Loại Trí tuệ, lấy Pháp Môn của Ba Thừa để tùy theo vật mà Quyền Hiện. (3) Thí Tạo Phương Tiện (便, hay Thí Vi Phương Tiện [便]), như Phương Tiện Ba La Mật (便) trong 10 Ba La Mật, tức làm những việc Thiện Xảo để đạt đến mục đích lý tưởng. (4) Tập Thành Phương Tiện (便), Như Thuyết về 6 tướng của Thập Địa Kinh Luận (), các pháp đồng thể nhưng biến tướng Hiện Thành, nghĩa là Bản Chất của các pháp đều như nhau; trong một có tất cả, và trong tất cả cũng thành một. Hơn nữa, theo Pháp Hoa Văn Cú () quyển 7 của Đại Sư Trí Khải (), có nêu ra 3 loại Phương Tiện là Pháp Dụng (), Năng Thông () và Bí Diệu (); ứng với đối tượng của Tam Giáo Tạng (), Thông () và Biệt (). Tịnh Danh Kinh Sớ () lại đề cập đến 3 loại Phương Tiện khác là Tự Hành (), Hóa Tha () và Tự Tha (), v.v. Câu “Từ Tâm vô lượng, quảng khai Phương Tiện chi Huyền Môn (便)” trong lòng văn sớ trên có nghĩa là với tâm từ bi vô lượng, chư Phật đã mở rộng cánh cửa vi diệu của Phương Tiện để cứu độ Chúng Sanh; cho nên hình thức cúng Cầu Siêu, Cầu An cũng là Phương Tiện trong muôn vàn Phương Tiện khác của Phật Giáo.