Phục Đạo

《伏道》 fú dào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Năng Phục Đạo. Đạo Lực Hữu Lậu và vô lậu áp phục sự Hiện Hành của Phiền Não Nghiệp Chướng. Phục Đạo này thông cả 2 đạo Hữu Lậu, vô lậu và 3 trí gia hạnh, căn bản, hậu đắc. Trong đó, đạo Hữu Lậu do tu tập 6 hành quán thích cảnh giới trên, chán cảnh giới dưới để áp phục hoặc chướng; đạo vô lậu dùng trí vô Phân Biệt đoạn trừ Sở Tri Chướng cùng khởi với định, pháp, ái, nhờ thế lực đó khiến cho Phiền Não Chướng không khởi Hiện Hành được. Trí gia hành thì dần dần chế phục tùy miên của 2 chướng; còn trí căn bản và trí hậu đắc thì có năng lực đè bẹp hoặc chướng ngay tức khắc. Nói gọn lại, trí gia hạnh và đạo Hữu Lậu có thể Phục Đạo chứ không thể Đoạn Đạo; còn trí căn bản, trí hậu đắc và đạo vô lậu thì vừa Phục Đạo lại vừa Đoạn Đạo. Nhưng Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ thì cho rằng Phục Đạo chỉ thông với đạo Hữu Lậu Thế Tục, chứ không thông với đạo vô lậu, hơn nữa, chỉ ở trước giai vị Kiến Đạo mới có thể Phục Đạo. [X. luận Thành Duy Thức Q. 10.; Đại tì Bà Sa Q. 166.; luận Câu xá Q. 22.; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 10., phần cuối; Đoạn kết nghĩa trong Đại Thừa Nghĩa Chương Q. 9.]. (xt. Đoạn Đạo).