Phục Bát

《伏鉢》 fú bō

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho hình dáng cái bát úp, 1 kiểu kiến trúc tháp Phật ở Ấn Độ. Tức phần trên của thân tháp Phật có hình dáng tròn như cái bát úp, thường được gọi là Đẩu hình (hình cái đấu). Trong các kiểu tháp Phật thì hình bát úp là xưa nhất và được cấu thành bởi các bộ phận: Lan can, nền tháp, thân tháp, bát úp, đầu bằng, luân can (cột đỡ bánh xe), tướng luân (những bánh xe), Bảo Bình (bình báu)... Theo phương pháp xây tháp Phật thời xưa ở Ấn Độ thì bát úp là phần nền của Cửu Luân (9 bánh xe), trên Cửu Luân có đặt Lộ bàn (vật hình tròn giống như cái mâm), nhưng nay thì Lộ bàn được dùng làm phần nền của tướng luân, trên tướng luân đặt bát úp, khác hẳn với kiểu cổ. (xt. Cửu Luân, Thừa Lộ Bàn, Tướng Luân, Tháp).

Phục Bát. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/phuc-bat. Truy cập 07/04/2026.