Phó Pháp Tạng Nhân Duyên Truyện
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phó Pháp Tạng Nhân Duyên kinh, Phó Pháp Tạng truyện, Phó Pháp Tạng kinh, Phó Pháp truyện. Sử truyện, 6 quyển, do các ngài Cát Ca Dạ và Đàm Diệu cùng dịch vào đời Nguyên Ngụy, được thu vào Đại chính tạng tập 50. Nội dung nói về sự tích Phó Pháp và thế hệ truyền thừa của 23 vị Tổ Sư Ấn Độ sau khi đức Phật Nhập Diệt, từ ngài Ca Diếp, A nan... cho đến vị Tổ Sư cuối cùng là tôn giả Sư tử. Tôn giả Sư tử bị vua nước Kế tân là Di la quật giết hại, sự Phó Pháp đến đây bị dứt hẳn. Xưa nay, tông Thiên thai và Thiền Tông đều quí trọng bộ truyện này, coi đó là khuôn phép của sự Phó Pháp tương thừa. Trong 24 vị Tổ Ấn Độ nói trong Ma Ha Chỉ Quán của ngài Trí Khải thì 23 vị là căn cứ vào sách này, rồi thêm ngài Ma điền đề vào thành 24 vị. Cảnh Đức Truyền Đăng Lục của ngài Đạo Nguyên cũng theo sự truyền thừa của 23 vị Tổ trong sách này, rồi thêm vào 5 vị: Bà tu mật, Bà Xá Tư Đa, Bất Như Mật Đa, Bát Nhã Đa La và Bồ Đề Đạt Ma mà trở thành 28 vị Tổ Phó Pháp Ấn Độ của Thiền Môn. Nhưng nội dung bộ truyện Phó Pháp Tạng Nhân Duyên này có nhiều chỗ giống với truyện A Dục Vương, có vẻ như đã không được Phiên Dịch từ bản tiếng Phạm mà là do Khẩu Truyền, hoặc tham chiếu truyện A Dục Vương mà soạn thành. Đại sư Minh Giáo Khế Tung đời Tống căn cứ vào thuyết trong Thiền kinh và Bảo Lâm Truyện, cho rằng sách này do ngài Đàm Diệu ngụy tạo, rồi ngài Khế Tung soạn Truyền Pháp Chính Tông kí 9 quyển và Truyền Pháp Chính Tông định tổ đồ 1 quyển, xác định lại 28 vị Tổ Phó Pháp Ấn Độ, đồng thời, tuyên bố bộ truyện Phó Pháp Tạng Nhân Duyên đáng đem phó cho ngọn lửa! [X. Xuất Tam Tạng kí tập Q. 2.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 4.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 5., 6, 13].