Phiên Dịch

《翻譯》 fān yì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Dịch tiếng nước này sang tiếng nước khác. Phật giáo bắt nguồn ở Ấn Độ, sau theo đà giáo nghĩa được truyền bá rộng và số Tín Đồ mỗi ngày một đông nên đã vượt ra ngoài phạm vi chủng tộc, truyền bá đến các dân tộc khác, do đó, Kinh Điển của Phật giáo cũng theo đà ấy mà được dịch ra nhiều thứ ngôn ngữ. Sau khi thành đạo, đức Phật chỉ dùng những lời nôm na dễ hiểu của các địa phương để nói pháp, mục đích nhằm truyền bá giáo pháp một cách phổ cập, chứ Ngài không dùng những lời văn chương cao nhã (Chandas). Sau khi đức Phật Nhập Diệt, Kinh Điển được Kết Tập tại Ấn Độ, chủ yếu dùng tiếng Phạm vàPàli. Về sau, Kinh Điển Phật được Phiên Dịch ra các thứ quốc ngữ. Hiện nay có các Đại Tạng Kinh được Phiên Dịch từ tiếng Phạm như: Đại tạng Hán dịch, Đại tạng Tây tạng, Đại tạng Mông cổ, Đại tạng Mãn châu, Đại tạng Cao li, Đại tạng Nhật bản. VềPàli thì có: Đại tạng Tích lan, Đại tạng Miến điện, Đại tạng Thái lan, Đại tạng Kampochia, Đại tạng Lào quốc, Đại tạng Anh ngữ và Nhật bản cũng đã dịch thành Nam truyền Đại Tạng Kinh. Ngoài ra, còn có các Đại tạng của các nước Tây vực vùng Trung á và các nơi khác. [X. Phật Tổ thống kỉQ. 43., 53; Tống Cao Tăng Truyện Q. 1., 3; Pháp Uyển Châu Lâm Q. 100.; Phiên Dịch Danh Nghĩa Tập Q. 1.; Tùy thư kinh tịch chí]. (xt. Dịch Kinh).