Phì Nị
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Phì Nị. Phạm: Piịđì, hoặc Pinodhni. Tên 1 loài cỏ mọc trên núi Tuyết (Hi mã lạp sơn) ở Ấn Độ. Tương truyền, nếu bò ăn được loại cỏ này thì sữa của nó thành vị Đề Hồ. Vì sữa bò được biến chế qua các giai đoạn: Lạc, sinh tô, thục tô rồi đến vị ngon nhất gọi là Đề Hồ. Nhà Phật dùng vị Đề Hồ để ví dụ cho Niết Bàn, Phật Tính, giáo nghĩa chân thực…... Cứ theo phẩm Như Lai tính trong kinh Niết Bàn quyển 8 (bản Bắc) thì bò ăn cỏ Phì Nị sữa của nó sẽ cho vị Đề Hồ, ví dụ Chúng Sinh nhờ giác ngộ tính Phật mà được quả vị Phật.
II. Phì Nị. Chỉ cho cuộc sống vật chất rất đầy đủ, dồi dào. Luận Đại tì Bà Sa quyển 123 (Đại 27, 645 trung) nói: Lúc bấy giờ, người Cận Sự Nữ nghĩ rằng: Thực phẩm mà Tôn giả dùng rất dồi dào, béo bổ (Phì Nị) nếu uống nước lạnh có thể bị bệnh.
II. Phì Nị. Chỉ cho cuộc sống vật chất rất đầy đủ, dồi dào. Luận Đại tì Bà Sa quyển 123 (Đại 27, 645 trung) nói: Lúc bấy giờ, người Cận Sự Nữ nghĩ rằng: Thực phẩm mà Tôn giả dùng rất dồi dào, béo bổ (Phì Nị) nếu uống nước lạnh có thể bị bệnh.