Phế Lập
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Bỏ đi và lập nên, như chủ trương Phế quyền lập thực của tông Thiên thai hoặc Phế giả (quyền) lập chân (thực). Quyền là Phương Tiện tạm thời để đưa vào thực, khi đạt được thực rồi thì đương Nhiên Không cần dùng đến Quyền nữa mà phải bỏ đi. Luận về sự quan hệ giữa Quyền giáo và Thực giáo, tông Thiên thai cho rằng nói về mặt giáo thể thì Quyền tức là Thực, Thực tức là Quyền, không hai không khác. Nhưng, đứng về phương diện Tác Dụng dắt dẫn Chúng Sinh mà nói, thì tông Thiên thai chủ trương Phế quyền lập thực. Vì trong 28 phẩm của kinh Pháp hoa thì 14 phẩm trước là phế bỏ Quyền giáo, lập nên Nhất Thừa chân thực, gọi là Phế quyền lập thực. Đây là căn cứ vào pháp mà nói về Phế Lập. Còn 14 phẩm sau này phế bỏ Tích mới Thành Phật ở Già da, hiển bày Bản đã Thành Phật từ lâu xa. Đây là căn cứ vào người mà nói về Phế Lập. Tông Tịnh Độ thì chủ trương phế bỏ những điều thiện khó làm mà lập nên Pháp Môn Niệm Phật dễ làm. [X. phẩm Vô tự Tính Tướng trong kinh Giải thâm mật Q. 2. luận Câu xá Q. 17.; Tuyển trạch Bản Nguyện Niệm Phật tập]. (xt. Khai Phế Hội).