Phệ Đàn Đa Tinh Yếu

《吠檀多精要》 fèi tán duō jīng yào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Vedànta-sàra. Tác phẩm, gồm 12 thiên, 204 bài tụng, do Sa đạt nan da (Phạm: Sadànanda) soạn vào cuối thế kỉ XV, do tổng hợp 2 luận thuyết Phạm Ngã Bất Nhị Nhất Nguyên Luận của Thương Yết La (Phạm: Saíkarà) và Chế hạn Nhất Nguyên Luận của La Ma noa già (Phạm:Ràmànuja) mà thành. Nội dung sách này chủ trương 4 luận điểm sau đây:
1. Sự cúng tế có ý nghĩa nội tại của nó, do đó phải thực Hành Nghi lễ cúng tế.
2. Quả Báo đời nay và đời sau đều là tạm thời, vì thế cần phải chán lìa.
3. Vô Minh ẩn kín trong Phạm, khi gặp thời cơ thích đáng thì xuất hiện. Phạm là vị thứ 4 (Giác vị) trong Bốn vị, là Bản Thể không sai khác. Hai câu cách ngôn Ngã tức Phạm (Phạm: A ham Brahma asmi – Ta là Phạm), Đà tức nhĩ (Phạm: Tat tvam asi – Cái ấy tức là ngươi) được dùng để thuyết Minh Bản thể tuyệt đối Duy Nhất của Phạm. Còn Vô Minh thì bao gồm 3 vị trước (Tuệ vị, Quang vị, Vạn Nhân Vị) được cấu thành bởi 3 yếu tố: Thuần chất, Kích chất và Ế chất. Sa đạt noa đa lại dựa vào sự quan hệ tương đối của Thế Giới(tướng chung) và cá nhân(tướng riêng) để nói rõ trạng huống các giai đoạn phát triển của Vô Minh từ chỗ sâu kín tối tăm khó thấy đến Hiện Tượng cụ thể.
4. Nếu muốn cầu giải thoát thì cần phải tư duy một cách thực tiễn, hiểu rõ và vào Tam Muội thiền định, Chuyên Niệm Phạm Ngã Bất Nhị. Sách này chịu ảnh hưởng sâu đậm của học phái Số Luận. [X. A Manual of Hindu Pantheism, 1881, by Jacob; Phệ đàn đa triết học chi nghiên cứu (Kim Thương Viên Chiếu)].