Phật Vị Sa Già La Long Vương Sở Thuyết Đại Thừa Kinh

《佛爲娑伽羅龍王所說大乘經》 fú wèi suō gā luó lóng wáng suǒ shuō dà chéng jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phật vị Sa già la long kinh, Phật vị Sa già la Long Vương sở thuyết Đại Thừa Pháp Kinh. Kinh, 1 quyển, do ngài Thí Hộ dịch vào đời Tống, được thu vào Đại chính tạng tập 15.Nội dung kinh này tường thuật việc đức Phật giảng cho Long Vương Sa già la nghe về tự tính của pháp huyễn hóa, chẳng thể nghĩ bàn, không chỗ sinh, không Chủ Tể, không có ta, không chướng ngại, Không Sinh, không diệt, không màu sắc, không hình tướng, tất cả Ác NghiệpThế Gian đều do vọng tâm hóa hiện. Muốn dứt Ác Nghiệp thì phải nương nhờ Thiện Pháp; Thiện Pháp tức là 10 điều lành: Không giết hại, không trộm cắp, không Tà Dâm, không nói dối, không nói thêu dệt, không nói lời ác, không nói hai lưỡi, không tham, không sân và không si. Tu theo 10 điều thiện này tức là Hành Đạo Bồ Tát. Bản dịch khác của kinh này là kinh Thập Thiện Nghiệp đạo do ngài Thực xoa Nan Đà dịch vào đời Đường. (xt. Thập Thiện Nghiệp Đạo Kinh).