Phật Vị Thắng Quang Thiên Tử Thuyết Kinh

《佛爲勝光天子說經》 fú wèi shèng guāng tiān zi shuō jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phật vị Thắng quang thiên tử thuyết vương Pháp Kinh. Kinh, 1 quyển, do ngài Nghĩa Tịnh dịch vào đời Đường, được thu vào Đại chính tạng tập 15. Nội dung kinh này tường thuật việc đức Phật thể theo thỉnh nguyện của Thắng quang Thiên tử –Vua nước Kiêu tát la– mà nói về phép nước cho vua nghe. Phật dạy: Bậc quốc chủ phải xa lìa các pháp xấu ác, siêng tu các pháp tốt lành và Cung Kính Tam Bảo... Ngoài ra, kinh này cũng giải thích rõ thể tính của tất cả các pháp là không hư, vô thường hoại diệt. Nếu hiểu rõ lí vô thường thì sẽ sinh tâm nhàm chán. Mà tâm nhàm chán thì trí tuệ Sinh Khởi, nhờ trí tuệ ấy mà có thể chứng được Niết Bàn diệu lạc. [X. Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 9.; Trinh nguyên tân định Thích Giáo Mục Lục Q. 13.].