Pháp Vị
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phật Pháp vị, Pháp trí vị. Hương vị của Diệu Pháp. Nghĩa thú của các Pháp Môn do đức Phật dạy rất sâu xa, phải nghiền ngẫm một cách tinh tế mới thể nhận được và sinh ra niềm vui, cho nên dùng vị ngon, để ví dụ mà gọi là Pháp Vị. Luận Tịnh Độ của ngài Thiên thân (Đại 26, 231 thượng) nói: Ưa thích Pháp Vị của Phật, Thiền Tam Muội là thức ăn. Kinh Hoa nghiêm (bản dịch mới) quyển 25, (Đại 10, 136 thượng), nói: Nguyện cho tất cả Chúng Sinh, được vô lượng Pháp Vị, rõ suốt Pháp Giới. (...) Nguyện tất cả Chúng Sinh, Pháp Vị càng tăng, thường được đầy đủ.[X. kinh Dược Sư Như Lai Bản Nguyện Công Đức; Lương Cao Tăng Truyện Q. 8.].