Pháp Thể Hằng Hữu

《法體恒有》 fǎ tǐ héng yǒu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Pháp Thể thường có. Nghĩa là thực thể của tất cả các pháp thường hằng tồn tại trong 3 thời Quá Khứ, hiện tại và vị lai. Thuyết Nhất Thiết Hữu Bộ chủ trương ba đời thực có, Pháp Thể hằng có, nghĩa là những yếu tố cấu tạo thành sự tồntại của các Hiện Tượng và mối quan hệ giữa chúng có thể được khảo sát qua 3 phương diện như sau:
1. Yếu tố(pháp) ở vị trí chưa khởi Tác Dụng(tức vị lai).
2. Yếu tố ở vị trí đang khởi Tác Dụng(tức hiện tại).
3. Yếu tố ở vị trí đã khởi Tác Dụng(tức Quá Khứ). Tóm lại, đây là chủ trương Pháp Thể thực có và hằng có trong cả 3 thời Quá Khứ, hiện tại và vị lai. Nhưng Kinh Lượng Bộ thì cho rằng Hiện tại Hữu Thể, Quá Vị Vô Thể, nghĩa là Pháp Thể chỉ có thực ở hiện tại, còn trong Quá Khứ và vị lai thì Pháp Thể không tồn tại.

Pháp Thể Hằng Hữu. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/phap-the-hang-huu. Truy cập 07/04/2026.