Pháp Tạng Bộ

《法藏部》 fǎ cáng bù

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: Dharmaguptaka, Pāli: Dhammaguttaka: một trong 20 bộ phái của Tiểu Thừa âm dịch là Đàm Vô Đức (), Đàm Ma Cúc Đa (), Đàm Ma Đức (), Đàm Ma Khuất Đa Ca (), Đạt Ma Cập Đa (); ý dịch là Pháp Chánh (), Pháp Kính (), Pháp Hộ (), Pháp Mật (), Pháp Tạng (). Bộ phái này có nguồn gốc từ Hóa Địa Bộ (Sanskrit: Mahīśāsaka, Pāli: Mahiṃsāsaka ), đóng vai trò chủ đạo ở Trung Á và Trung Quốc. Khi Ưu Bà Ly (s, Pāli: Upāli ) làm thủ chúng trong lần kiết tập Luật Tạng, ông chia làm 80 lần để tụng luật căn bản; từ đó có tên gọi là Bát Thập Tụng Luật (). Sau này, Đàm Vô Đức (Sanskrit: Dharmaguptaka, ) lấy Bát Thập Tụng Luật để hình thành một bộ phái riêng với tên gọi là Đàm Vô Đức Bộ () hay Pháp Tạng Bộ, truyền thừa Tứ Phần Luật ()—một trong 5 bộ luật. Cho nên, Đàm Vô Đức là vị tổ khai sáng của bộ phái này; và về sau Đạo Tuyên (, 596-667) nhà Đường của Trung Quốc là người hình thành hệ thống Đàm Vô Đức Luật Tông (, hay Tứ Phần Luật Tông []). Trong lịch sử Phật Giáo Trung Quốc, khi nói về Luật Tông, phần nhiều ám chỉ Tứ Phần Luật Tông. Bên cạnh đó, vì Đạo Tuyên đã từng truyền bá Luật TôngChung Nam Sơn (), nên có tên gọi là Nam Sơn Luật Tông (). Đây là kết quả phát triển của Pháp Tạng Bộ. Giáo lý của Pháp Tạng Bộ nhấn mạnh đến Công Đức cúng dường tháp (stupa), nơi ấy thường có miêu tả bằng tranh câu chuyện tiền thân của vị Bồ Tát (Jātaka). Vì vậy, họ xem con đường của Bồ Tát và con đường của Thanh Văn là riêng biệt. Tam Tạng của bộ phái này có hai hướng mới: Tam Tạng Bồ Tát (Pāli: Bodhisattvatipiṭaka, )Tam Tạng Tổng Trì (Pāli: Dharaṇītipiṭaka, ). Các văn Bản Phật Giáo Gandhāra rõ ràng thuộc về chư vị đạo sư của Pháp Tạng Bộ. Họ muốn khẳng định sự hưng thịnh của bộ phái này ở vùng Tây Bắc Ấn vào khoẳng thế kỷ thứ nhất sau công nguyên; và điều này cũng giải thích ảnh hưởng về sau của Pháp Tạng Bộ ở Trung Á và Đông Bắc Á. Tuy nhiên, vào thế kỷ thứ 7, khi Huyền Trang (, 602-664) du lịch vùng Châu Á, ông tường thuật rằng Pháp Tạng Bộ đã hoàn toàn biến mất ở Ấn Độ và Trung Á. Ngày nay, Luật Tạng của bộ phái này vẫn được thực hành ở Đài Loan, Trung Quốc, Việt Nam cũng như một số Tông Phái ở Nhật Bản và Triều Tiên.