Pháp Tài Vương Tử

《法才王子》 fǎ cái wáng zǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho vị Vương tử vì gặp Nhân Duyên xấu ác mà lui mất Chính tâm trụ. Cứ theo phẩm Hiền thánh học quán trong kinh Bồ Tát Anh Lạc quyển thượng, nếu trong 1 kiếp, 2 kiếp, cho đến 10 kiếp liên tiếp, mà không gặp Thiện Tri Thức, thì ắt sẽ lui mất tâm Bồ Đề. Như trong hội đầu tiên của đức Phật Thích Ca có 8 vạn người lui mất tâm này. Trong đó, 3 người là Tịnh mục thiên tử, Pháp Tài Vương Tử và Xá Lợi Phất, vì gặp Nhân Duyên xấu ác nên lui vào con đường Bất Thiện của Phàm Phu. Kinh này cho rằng Pháp Tài Vương Tử và Xá Lợi Phất là 2 người khác nhau, nhưng Khởi tín luận bản sớ thính tập kí quyển 15, phần đầu, thì cho rằng Pháp Tài Vương Tử và Xá Lợi Phất là cùng 1 người, nghĩa là Pháp Tài Vương Tử là tiền thân của ngài Xá Lợi Phất. [X. luận Đại trí độ Q. 12.; Đại Thừa Khởi Tín Luận Nghĩa Kí Q.hạ, phần cuối; Đại Thừa tứ luận Huyền Nghĩa Q. 2.].

Pháp Tài Vương Tử. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/phap-tai-vuong-tu. Truy cập 06/04/2026.