Phàm Thánh

《凡聖》 fán shèng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phàm Phu và Thánh giả. Thánh giả cũng gọi là Thánh Nhân, tức chỉ cho những người từ giai vị Kiến Đạo trở lên. Tiểu Thừa chỉ cho người từ Dự Lưu Hướng trở lên, Đại Thừa chỉ cho người từ Sơ địa trở lên; còn người từ Kiến Đạo trở xuống thì gọi là Phàm Phu.Về phương diện Bản Chất, Phàm Phu và Thánh giả hoàn toàn Bình Đẳng, không có gì khác nhau, cho nên nói Phàm Thánh Nhất Như, Phàm Thánh Bất Nhị. Trong 10 cõi mà Phật giáo Đại Thừa chủ trương, thì cõi: Địa Ngục, ngã quỉ, Súc Sinh, A Tu La, người và trời, gọi là Lục phàm; còn Thanh Văn, Duyên Giác, Bồ Tát và Phật, gọi là Tứ Thánh; gọi chung lại là Lục phàm Tứ Thánh. Lục phàm là Quả Báo Hữu Vi; Tứ Thánh là quả thánh Vô Vi. (xt. Phàm Phu, Thánh Nhân).