Phàm Thánh Nhất Như

《凡聖一如》 fán shèng yī rú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Phật Phàm Nhất Thể, Phàm Thánh Bất Nhị. Chỉ cho bản tính của Phàm PhuThánh NhânBình Đẳng, đồng nhất; chỉ do hoạt động của ý thức có Mê Hoặc hay không mà làm cho phàm và thánh khác nhau mà thôi. Tức có Mê HoặcPhàm Phu, không Mê HoặcThánh Nhân. [X. Chú Duy Ma Kinh Q. 4.; Ma Ha Chỉ Quán Q. 5., phần đầu]. (xt. Phàm Thánh).