Phàm Thánh Nhất Như
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phật Phàm Nhất Thể, Phàm Thánh Bất Nhị. Chỉ cho bản tính của Phàm Phu và Thánh Nhân là Bình Đẳng, đồng nhất; chỉ do hoạt động của ý thức có Mê Hoặc hay không mà làm cho phàm và thánh khác nhau mà thôi. Tức có Mê Hoặc là Phàm Phu, không Mê Hoặc là Thánh Nhân. [X. Chú Duy Ma Kinh Q. 4.; Ma Ha Chỉ Quán Q. 5., phần đầu]. (xt. Phàm Thánh).