Như Lai Phương Tiện Thiện Xảo Chú Kinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Sapta-buddhaka-sùtra. Cũng gọi Như Lai Thiện Xảo chú kinh, Như Lai Phương Tiện xảo chú kinh. Kinh, 1 quyển, do ngài Xà na quật đa dịch vào đời Tùy, được thu vào Đại chính tạng tập 21. Nội dung kinh này tường thuật lúc đức Phật ở trên đỉnh núi Kê La Bà, có 1 vị tỉ khưu trong rừng bị ác quỉ bắt, 1 vị tỉ khưu khác thì bị tà mị ám, cả 2 đều buồn khổ áo não. Đức Phật khi ấy nhân lời thỉnh cầu của Bồ Tát Hư Không tạng bèntuyên nói thần chú diệt trừ bệnh khổ, thoát khỏi nạn quỉ mị. Những bản dịch khác của kinh này có: - Kinh Hư Không Tạng Bồ Tát vấn Thất Phật Đà La Ni, được dịch vào đời Lương(mất tên người dịch). - Kinh Thánh Hư Không Tạng Bồ Tát Đà La Ni, do ngài Pháp Thiên dịch vào đời Tống. [X. Lịch Đại Tam Bảo Kỉ Q. 12.; Đại Đường Nội Điển Lục Q. 5.; Khai Nguyên Thích Giáo Lục Q. 7.].