Nhị Môn

《二門》 èr mén

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cách chia giáo nghĩa trong các Kinh Điển thành 2 môn, như nội dung kinh Pháp hoa được chia làm Bản môn và Tích môn; định tuệ thì chia làm Định môn và Tuệ môn; Tiểu Thừa, Đại Thừa thì chia làm Tiểu môn và Diễn môn; Hữu giáo, Không Giáo thì chia làm Hữu MônKhông Môn; Như Lai Tạng Nhất Tâm chia làm Chân Như môn và Sinh Diệt môn; Tịnh Độ Tông thì chia toàn bộ giáo pháp của Phật làm Thánh Đạo Môn và Tịnh Độ Môn...