Nhất Tự Kim Luân

《一字金輪》 yī zì jīn lún

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Ekàkwara-uwịìwacakra. Hán âm: Ế ca ngật sa la Bột Đà ô sắt ni sa chước ngật la. Cũng gọi Nhất Tự Kim Luân Phật đính vương, Đại Kim Luân Minh Vương. Chân Ngôn do đức Đại Nhật Như Lai tuyên thuyết khi Ngài ở trong định Tối thắng, tức là nhân cách hóa của 1 chữ Chủng Tử (bhrùô –bột rô án), cũng là 1 trong 5 Phật đính tôn. Nhất tự đính luân vương Du Già Nhất Thiết thời xứ Niệm Tụng Thành Phật nghi quĩ (Đại 19, 320 trung) nói kệ rằng: Đại Kim Luân Minh Vương Uy sáng hơn mặt trời Bảy báu vây chung quanh Đứng đầu hết thảy Phật Luân vương của Luân vương Vừa Hiện Thân kì đặc Thánh Chúng đều ẩn mất Hiển thắng tuyệt không chung Chỉ có một thể Phật. Nội dung bài kệ trên cho rằng Công Đức của chư Phật và Bồ Tát đều qui về 1 vị tôn Nhất Tự Kim Luân này. Lại đỉnh đầu là bộ phận cao nhất trên Thân Thể con người, nên dùng Phật đính để ví dụ vị tôn này là bậc tôn quí nhất trong chư Phật. Lại nữa, Luân vương mà Phật giáo thường gọi có 4 loại: Kim Luân vương, Ngân Luân Vương, Đồng Luân Vương và Thiết luân vương (tức vàng, bạc, đồng và sắt) thì Kim Luân (bánh xe bằng vàng) được dùng để biểu thị nghĩa tối thắng của vị tôn này. Khi tu pháp mà tụng Chân Ngôn Nhất Tự Kim Luân thì sẽ có được sức thần uy đức rực rỡ. [X. kinh hất tự kì đặc Phật đính; kinh Đại Đà La Ni Mạt Pháp trung nhất tự Tâm Chú; hất tự đính luân vương Du Già quán Hành Nghi quĩ].