Nhất Thuyết Bộ

《一說部》 yī shuō bù

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Eka-vyavahàrika. Cũng gọi Y kha tì bộ, Bà Ha lị kha bộ, Tì Bà Ha la bộ, Chấp nhất ngữ ngôn bộ. Một trong 20 bộ phái Tiểu Thừa, là bộ phái được tách ra từ Đại Chúng Bộ vào khoảng 200 năm sau đức Phật Nhập Diệt, do bất đồng quan điểm về thuyết Hiện tại Hữu Thể, Quá Khứ, vị lai vô thể mà Đại Chúng Bộ chủ trương. Vì bộ này cho rằng tất cả các pháp đều hông có thực thể, chỉ có giả danh mà thôi, nên gọi là Nhất Thuyết Bộ, lập trường tư tưởng khác hẳn với Tông Chỉ của Đại Chúng Bộ nên mới lập ra 1 bộ phái riêng biệt. Ngài Khuy Cơ và ngài Pháp Tạng chia 20 bộ phái Tiểu Thừa làm 6 tông, gọi bộ phái này là Chư Pháp Đãn Danh Tông, thuộc về Phần thông Đại Thừa. Vì bộ phái này chủ trương các pháp đều là giả danh, không có thực thể, nên không khác với thuyết Giai không của Bát Nhã. [X. luận Dị Bộ tông luân; Đại Thừa Pháp Uyển Nghĩa Lâm Chương Q. 1., phần đầu; Hoa Nghiêm Ngũ Giáo Chương Q. 1.; Dị Bộ Tông Luân Luận Thuật Kí phát nhận Q.thượng, trung].