Nhất Thuỷ Tứ Kiến

《一水四見》 yī shuǐ sì jiàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Nhất xứ tứ kiến, Nhất cảnh tứ kiến, Nhất Cảnh Tứ Tâm. Một dòng nước 4 cái thấy. Nghĩa là cùng 1 cảnh giới mà tùy theo nghiệp mỗi loài lại thấy khác nhau. Theo Duy Thức học thì cùng là 1 dòng nước, mà người trời nhìn vào thì cho là ao báu Trang Nghiêm; người Thế Gian thấy thì cho là ao nước; trong con mắt của ngã quỉ thì đó là 1 hồ máu mủ; còn các loài thủy tộc như tôm, cá thì lại coi đó là chỗ ở đẹp đẽ của chúng. [X. Nhiếp Đại Thừa Luận Thích Q. 4.; Đại Minh Tam Tạng Pháp Số Q. 18.].