Nhất Tâm

《一心》 yī xīn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: eka-citta: chỉ cho Chơn Như, tâm Như Lai Tạng (Sanskrit: tathāgata-garbha, ); tức là nguyên lý căn bản của vũ trụ, Tâm Tánh tuyệt đối không hai. Như trong Nhập Lăng Già Kinh (, Taishō Vol. 16, No. 671) quyển 1, Phẩm Thỉnh Phật () thứ nhất, có câu: “Tịch Diệt giả danh vi Nhất Tâm, Nhất Tâm giả danh vi Như Lai Tạng (, vắng lặng gọi là Nhất Tâm, Nhất Tâm gọi là Như Lai Tạng).” Trong Hoa Nghiêm Kinh Hạnh Nguyện Phẩm Sớ Sao (, Tục Tạng Kinh Vol. 5, No. 229) quyển 2, Tông Mật (, 780-841) lấy Nhất Tâm phối với 5 trường phái để giải thích: (1) Giả Thuyết Nhất Tâm (), Hành Giả Phật Giáo Nguyên Thủy thừa nhận rằng ngoài tâm ra còn tồn tại một ngoại cảnh khác, cho nên tâm có danh mà không thật. (2) Sự Nhất Tâm (), chính là A Lại Da Thức (Sanskrit: ālaya-vijñāna, Pāli: ālaya-viññāṇa ) Dị Thục do Đại Thừa Quyền Giáo () đề cập đến. (3) Nhất Tâm sự lý vô ngại, tức là Tàng Thức () của Như Lai Tạng do Đại Thừa Thật Giáo () đề cập đến. (4) Nhất Tâm tuyệt đối, là cảnh giới Siêu Việt cả ô nhiễm lẫn trong sạch được Đề Xướng trong Đại Thừa Đốn Giáo (). (5) Nhất Tâm bao hàm cả vạn hữu; là cảnh giới xả tận vạn hữu của Biệt Giáo Nhất Thừa (); nên gọi Nhất TâmNhất Chơn Pháp Giới () hay Nhất Tâm Pháp Giới (), nghĩa là Nhất Tâm không ngoài Bản Thể vũ trụ. Trong khi đó, Thiên Thai Tông thì đưa ra thuyết Nhất Tâm Tam Quán (), Nhất Niệm Tam Thiên (). Duy Thức Tông lấy Căn Bản Thức (Sanskrit: mūla-vijñāna, ) Duy NhấtNhất Tâm, chỉ cho tâm Năng Biến của vạn hữu, tức là A Lại Da Thức. Ngoài ra, Chuyên chú vào một đối tượng nào đó, không sanh khởi vọng niệm, được gọi là Nhất Tâm. Cho nên, chuyên tâm Niệm Phật cũng được gọi là Nhất Tâm Chuyên Niệm. Theo thuyết của Vô Lượng Thọ Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 360), Nhất Tâm có đủ 3 yếu tố chính là Chí Tâm (, một lòng, dốc hết lòng), Tín Nhạo (, tin tưởng và vui vẻ) và dục sanh ngã quốc (, muốn sanh về nước ta). Bên cạnh đó, Phật Thuyết Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 365) thì cho rằng Nhất Tâm có 3 loại là chí thành tâm (), Thâm Tâm (), Hồi Hướng Phát Nguyện Tâm (); đồng nghĩa với “Nhất Tâm Bất Loạn ()” trong Phật Thuyết A Di Đà Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 366). Trong Kim Cang Tam Muội Kinh Luận (, Taishō Vol. 34, No. 1730) do Sa Môn Nguyên Hiểu (, 617-?), Học Tăng của Hoa Nghiêm Tông, người Tân La (, Triều Tiên) trước thuật, giải thích rằng: “Phù Nhất Tâm Chi nguyên ly hữu vô nhi độc tịnh, Tam Không chi hải dung chơn tục nhi trạm nhiên (, phàm nguồn của Nhất Tâm lìa có không mà thuần sạch, biển của Ba Không dung chứa cả chân lẫn tục mà lắng trong).” Trong Tây Quy Hành Nghi (西, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1468), phần Vãng Sanh Tịnh Độ Thập Niệm Pháp Môn (), có đoạn: “Nhất Tâm quy mạng, Cực Lạc Thế Giới, A Di Đà Phật, nguyện dĩ tịnh quang chiếu ngã, từ thệ nhiếp ngã, ngã kim chánh niệm, xưng Như Lai danh, vị Bồ Đề đạo, cầu sanh Tịnh Độ (, một lòng quy mạng, Cực Lạc Thế Giới, A Di Đà Phật, nguyện lấy hào quang chiếu con, từ bi nhận con, con nay chánh niệm, gọi tên Như Lai, vì đạo Bồ Đề, cầu sanh Tịnh Độ).”