Nhân Khâm Kiều

《仁欽喬》 rén qīn qiáo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Dịch cũ: Bảo thắng. Danh Tăng Tây tạng, họ Mã, là vị tăng Dịch Kinh ở thời kì đầu của Phật giáo Tây tạng.Sư là 1 trong 7 vị tăng người Tây tạng đầu tiên được vua Tây tạng là Tán phổ xích tùng đức tán (742-797) cho phép Xuất Gia khi chùa Tang da được hoàn thành. Vào thời vua Xích tổ đức tán (815- 838), sư cùng với ngài Thắng Hữu (Phạm: Jina-mitra), vị tăng người Ấn Độ đến Tây tạng hoằng pháp, cùng Dịch Kinh Đại lượng Phật; vâng sắc chỉ tham dự việc qui định các từ ngữ phiên định và đặt ra thể lệ Phiên Dịch (thống nhất trong các kinh Phật Tạng dịch).