Ngũ Thể

《五體》 wǔ tǐ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có nhiều nghĩa khác nhau. (1) Gồm: gân, mạch, thịt, xương, da. (2) Là 5 bộ phận của con người, gồm: đầu, hai tay và hai chân; hoặc đầu, cổ, ngực, tay, chân. (3) Chỉ cho toàn thân. (4) Là hai đầu gối, hai khuỷu tay và đầu, còn gọi là Ngũ Luân (). Trong Phật Giáo có thuật ngữ thường được dùng là Ngũ Thể Đầu Địa (, năm vóc gieo xuống đất), hay Ngũ Luân Đầu Địa (). Theo tác phẩm Đại Đường Tây Vức Ký (西) quyển 2, phần Tam Quốc () của Tam Tạng Pháp Sư Huyền Trang (, 602-664) cho biết rằng: “Trí kính chi thức, kỳ nghi cửu đẳng: nhất phát ngôn úy vấn, nhị phủ thủ thị kính, Tam Cử thủ cao ấp, tứ hiệp chưởng bình củng, ngũ khuất tất, lục trường cứ, thất thủ tất cứ địa, bát Ngũ Luân cụ khuất, cửu Ngũ Thể Đầu Địa; phàm tư cửu đẳng, cực Duy Nhất bái, quỳ nhi tán đức, vị chi tận kính (, hình thức kính thành tột cùng, nghi thức của có chín: một là mở lời thăm hỏi; hai là cúi đầu thể hiện Cung Kính; ba là đưa tay lên cao vái xuống; bốn là chấp tay ngang ngực; năm là quỳ mọp xuống; sáu là ngồi xoải chân dài ra; bảy là tay, đầu gối và chân chấm đất; tám là năm điểm đều cong gập lại; chín là năm vóc gieo xuống đất; phàm chín nghi thức này, đến tận cùng chỉ có một lạy, quỳ mà tán Thán Đức độ, gọi đó là Cung Kính đến tận cùng).” Đây là hình thức Lễ Bái, được thể hiện từ đơn giản đến phức tạp, gọi là Thiên Trúc Cửu Nghi (), vốn là phương pháp Lễ Bái Cung Kính tột cùng của Ấn Độ cổ đại; sau này Phật Giáo dùng nghi thức này để Kính Lễ Tam Bảo. Ngũ Thể Đầu Địa còn được dùng để thể hiện sự kính trọng, khâm phục đối phương tột độ. Trong Đại Phật Đảnh Thủ Lăng Nghiêm Kinh () quyển 1 có đoạn: “A Nan văn dĩ, trùng phục bi lệ, Ngũ Thể Đầu Địa, trường quỳ hiệp chưởng (, A Nan nghe xong, lại càng buồn khóc, Năm Vóc gieo xuống, quỳ lạy chấp tay).” Hay như trong lương thư () quyển 54, Phần Chư Di Liệt Truyện (), Hải Nam Chư Quốc () lại có đoạn rằng: “Kim dĩ thử quốc quần thần dân thứ, sơn xuyên trân trọng, Nhất Thiết quy thuộc, Ngũ Thể Đầu Địa, quy thành Đại Vương (, nay lấy quần thần, nhân dân nước này, trân trọng núi sông, hết thảy đều quy phục, Năm Vóc gieo xuống đất, kính thành Đại Vương).” Hoặc như trong Đàm Hoa() quyển 52 của nhà viết kịch Hí Khúc Đồ Long (, 1543-1605) nhà Minh có câu: “Đệ Tử Sắc Thân cấu uế, Căn Khí hạ phàm, hà hạnh mông Đại Sĩ giáng lâm, Ngũ Thể Đầu Địa, bất thắng bi ngưỡng (, Đệ Tử Sắc Thân nhơ nhớp, Căn Khí Phàm Phu, sao may mong được Đại Sĩ giáng lâm, xin Năm Vóc gieo xuống đất, kính ngưỡng vô cùng).”