Ngũ Luận Sư
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Năm vị Luận sư thông suốt Tạng Luận và giỏi về nghị luận. Theo Phiên Dịch Danh Nghĩa Tập quyển 2 thì 5 vị Luận sư ấy là:
1. Luận sư A thấp phược lũ sa, tức là Luận sư Mã Minh (Phạm: Azvaghowa, khoảng 100-160 TL). Tương truyền có lần ngài Mã Minh dùng sức Thần Thông hiện ra 1 nghìn con ngựa trắng, làm cho 1 nghìn con chim đều kêu lên, nhân đó mà phá Ngoại Đạo, khiến Chính Pháp tiếp tục hưng thịnh, không để dứt mất. Ngoài ra, truyền thuyết cũng nói lúc ngài nói pháp, có sức cảm được bầy ngựa cất tiếng kêu bi thương, vì thế người đời gọi ngài là Mã Minh ( ). Vì ngài soạn các bộ luận: Đại Thừa khởi tín và Đại Thừa Trang Nghiêm... nên được gọi là Luận sư.
2. Luận sư Na Già hạt thụ na, tức là Luận sư Long Thụ (Phạm:Nàgàrjuna). Ngài hiểu rõ Phật Pháp sâu xa màu nhiệm, nên Xuất Gia hàng phục Ngoại Đạo, thuyết minh đệ nhất nghĩa. Vì ngài soạn các bộ luận: Trung quán và Đại trí độ nên được tôn xưng là Luận sư.
3. Luận sư Ca Na Đề Bà (Phạm:Kàịadeva), là Đệ Tử của Luận sư Long Thụ. Vì ngài soạn Bách Luận, luận Đại trượng phu... nên được gọi là Luận sư.
4. Luận sư Cưu Ma La Đa, tức là Luận sư Đồng thụ (Phạm:Kumàrajìva, 344-413, có thuyết nói 350-409). Do ngài phát huy Luận Nghĩa nên được gọi là Luận sư.
5. Luận sư Thất Lợi La Đa, tức là Luận sư Thắng thụ (Phạm: Srìràta hoặc Srìlabdha). Vị Luận sư này có Biện Tài vô ngại, thường hàng phục Ngoại Đạo như ánh sáng mặt trời phá tan bóng tối, nên được gọi là Luận sư.
1. Luận sư A thấp phược lũ sa, tức là Luận sư Mã Minh (Phạm: Azvaghowa, khoảng 100-160 TL). Tương truyền có lần ngài Mã Minh dùng sức Thần Thông hiện ra 1 nghìn con ngựa trắng, làm cho 1 nghìn con chim đều kêu lên, nhân đó mà phá Ngoại Đạo, khiến Chính Pháp tiếp tục hưng thịnh, không để dứt mất. Ngoài ra, truyền thuyết cũng nói lúc ngài nói pháp, có sức cảm được bầy ngựa cất tiếng kêu bi thương, vì thế người đời gọi ngài là Mã Minh ( ). Vì ngài soạn các bộ luận: Đại Thừa khởi tín và Đại Thừa Trang Nghiêm... nên được gọi là Luận sư.
2. Luận sư Na Già hạt thụ na, tức là Luận sư Long Thụ (Phạm:Nàgàrjuna). Ngài hiểu rõ Phật Pháp sâu xa màu nhiệm, nên Xuất Gia hàng phục Ngoại Đạo, thuyết minh đệ nhất nghĩa. Vì ngài soạn các bộ luận: Trung quán và Đại trí độ nên được tôn xưng là Luận sư.
3. Luận sư Ca Na Đề Bà (Phạm:Kàịadeva), là Đệ Tử của Luận sư Long Thụ. Vì ngài soạn Bách Luận, luận Đại trượng phu... nên được gọi là Luận sư.
4. Luận sư Cưu Ma La Đa, tức là Luận sư Đồng thụ (Phạm:Kumàrajìva, 344-413, có thuyết nói 350-409). Do ngài phát huy Luận Nghĩa nên được gọi là Luận sư.
5. Luận sư Thất Lợi La Đa, tức là Luận sư Thắng thụ (Phạm: Srìràta hoặc Srìlabdha). Vị Luận sư này có Biện Tài vô ngại, thường hàng phục Ngoại Đạo như ánh sáng mặt trời phá tan bóng tối, nên được gọi là Luận sư.