Ngũ Chính Hành
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Năm hạnh chân chính, do tông Tịnh Độ lập ra cho người tu Hành Pháp môn Niệm Phật cầu vãng sinh Tịnh Độ. Đó là:
1. Chính hạnh đọc tụng.
2. Chính hạnh quán xét.
3. Chính hạnh Lễ Bái.
4. Chính hạnh xưng danh.
5. Chính hạnh Tán Thán, cúng dường. Năm hạnh này căn cứ vào 3 bộ kinh Tịnh Độ, chỉ thực hành những hạnh hướng về đức Phật A di đà và cõi Cực Lạc phương Tây, cho nên gọi là Chính hạnh. Trái lại, làm 5 việc trên đối với các đức Phật khác, Bồ Tát khác thì gọi là Tạp Hạnh. [X. Tán Thiện nghĩa trong Quán Vô Lượng Thọ Kinh Sớ Q. 4. (Thiện Đạo); Tuyển trạch Bản Nguyện Niệm Phật tập]. (xt. Ngũ Tạp Hạnh).
1. Chính hạnh đọc tụng.
2. Chính hạnh quán xét.
3. Chính hạnh Lễ Bái.
4. Chính hạnh xưng danh.
5. Chính hạnh Tán Thán, cúng dường. Năm hạnh này căn cứ vào 3 bộ kinh Tịnh Độ, chỉ thực hành những hạnh hướng về đức Phật A di đà và cõi Cực Lạc phương Tây, cho nên gọi là Chính hạnh. Trái lại, làm 5 việc trên đối với các đức Phật khác, Bồ Tát khác thì gọi là Tạp Hạnh. [X. Tán Thiện nghĩa trong Quán Vô Lượng Thọ Kinh Sớ Q. 4. (Thiện Đạo); Tuyển trạch Bản Nguyện Niệm Phật tập]. (xt. Ngũ Tạp Hạnh).