Ngoại Dụng
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Đối lại: Nội Chứng. Chỉ cho Tác Dụng bên ngoài do Bản Thể hiển hiện. Chư Phật, Bồ Tát vì cứu độ Chúng Sinh nên ứng cơ Thị Hiện tất cả Thần Thông, Công Đức như: Tướng tốt, ánh sáng, Thuyết Pháp, Lợi Sinh v.v... tức gọi là Công Đức Ngoại Dụng. Còn Công Đức Nội Chứng thì có 4 trí, 3 thân, 10 lực, 4 vô úy v.v... Đại Thừa Nghĩa Chương quyển 20 phần cuối (Đại 44, 869 thượng) nói: Dùng duyên định trụ để dứt Ngoại Dụng. Pháp Hoa Huyền Nghĩa quyển 1 thượng (Đại 33, 684 trung) nói: Nội dụng gọi là Tự Tại, Ngoại Dụng gọi là Thần Lực. [X. Tuyển trạch Bản Nguyện Niệm Phật tập Q.thượng; Chính Pháp Nhãn Tạng Tứ thiền tỉ khưu (Đạo Nguyên)].