Mộc Trần Đạo Mân

《木陳道忞》 mù chén dào mín

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Mokuchin Dōbin, 1596-1674: vị tăng của Lâm Tế Tông Trung Quốc, tự là Mộc Trần (), thường gọi là Sơn Ông (), xuất thân Trà Dương (), Hồ Châu (, Tỉnh Quảng Đông), họ Lâm (). Lúc nhỏ ông đã khác với các đứa trẻ bình thường, lớn lên đọc Đại Huệ Lục () và có chí muốn Xuất Gia. Ông đến Tham HọcXuất Gia với Nhã Vị Minh () ở Khai Tiên Tự (), Khuông Lô (, Lô Sơn), sau đó đi tham yết các bậc danh túc như Hám Sơn Đức Thanh (), v.v. Rồi ông đến tham vấn Mật Vân Viên Ngộ () và kế thừa dòng pháp của vị này. Vào năm thứ 15 (1642) niên hiệu Sùng Trinh (), khi Viên Ngộ Viên Tịch, ông được cung thỉnh làm trú trì Thiên Đồng Sơn (). Về sau, ông sống qua một số nơi khác như Linh Phong Thiền Tự () ở Ngũ Lỗi Sơn (), Vân Môn Tự () ở Việt Châu (, Tỉnh Triết Giang), Quảng Nhuận Thiền Tự () ở Đài Châu (, Tỉnh Triết Giang), Đại Năng Nhân Thiền Tự () ở Việt Châu, Đạo Tràng Sơn Vạn Thọ Thiền Tự () ở Hồ Châu (, Tỉnh Triết Giang), Pháp Khánh Thiền Tự () ở Thanh Châu (, Tỉnh Sơn Đông), rồi lại trở về Thiên Đồng Sơn. Trong khoảng thời gian này, vào năm thứ 16 (1659) niên hiệu Thuận Trị (), ông vào cung nội Thuyết Pháp và được ban tặng hiệu là Hoằng Giác Thiền Sư (). Đến ngày 27 tháng 6 năm thứ 13 (1674) niên hiệu Khang Hy (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 79 tuổi đời và 55 Hạ Lạp. Một số tác phẩm của ông để lại gồm Hoằng Giác Mân Thiền Sư Ngữ Lục () 20 quyển, Hoằng Giác Mân Thiền Sư Tấu Đối Lục () 3 quyển, Hoằng Giác Mân Thiền Sư Bắc Du Tập () 6 quyển, Bố Thủy Đài Văn Tập () 3 quyển, Ngũ Tông Tịch () 1 quyển, v.v.

Mộc Trần Đạo Mân. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/moc-tran-djao-man. Truy cập 07/04/2026.