Mê Hoặc

《迷惑》 mí huò

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Lầm lẫn Sự Lí là mê, không hiểu rõ Sự Lí là hoặc. Cảnh giới của Phật, Bồ Tát không có Mê Hoặc, còn kẻ Phàm Phu thì thường mê lầm Sự Lí, khởi nghiệp Phiền Não. [X. kinh Hoa Nghiêm Q. 5. (bản dịch đời Đường); phẩm Phương Tiện trong kinh Pháp Hoa].