Mật Giáo Tứ Ba La Di
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Bốn giới nặng mà Hành Giả Mật giáo phải giữ gìn. Thông thường, trong giới Tỉ khưu có 4 tội Ba La Di: Giết hại, trộm cắp, Dâm Dục và nói dối, nhưng Mật giáo thì căn cứ vào Phật Tính Tam Muội Da Giới mà lập riêng 4 trọng cấm là:
1. Bất xả Chính Pháp giới: Tất cả Thánh Giáo của Như Lai đều phải tu tập, không được xả bỏ.
2. Bất xả li Bồ Đề Tâm giới: Tâm Bồ Đề là tiêu biểu cho muôn hạnh Bồ Tát, nếu xả bỏ thì muôn hạnh không có chỗ nương, cho nên không được xa lìa tâm Bồ Đề.
3. Bất ưng khan lận Pháp Giới: Không được bỏn sẻn pháp, vì Chính Pháp là di sản của bậc Đại Thánh truyền lại, nếu Bồ Tát bỏn sẻn không Bố Thí pháp thì cũng đồng với tội ăn trộm tài vật của Tam Bảo.
4. Nhiêu Ích hành giới: Phải làm tất cả những việc Lợi Ích, nhiếp hóa Chúng Sinh làm Nhân Duyên vào đạo. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 17 (Đại 39, 757 trung), nói: Không bỏ Tam Bảo, cũng không xa lìa tâm Bồ Đề, đó là 4 trọng cấm chân thực của Bồ Tát. Vì không bỏ Tam Bảo là 3, cộng với không xa lìa tâm Bồ Đề là 4 Ba La Di. Nếu phạm 4 giới này thì mất Mệnh Căn của Chân Ngôn Thừa, hệt như mất đầu. Vì đã dứt mất cội gốc của nghiệp thiện thì tất cả Công Đức không nảy sinh được, nên mọi sự tu hành đều không có kết quả. Khi cử hành lễ quán đính, ở đàn giới Tam Muội da, vị A Xà Lê truyền trao 4 giới trọng này. Bài kệ nói về 4 giới trọng này trong phẩm Cụ duyên kinh Đại Nhật gọi là Tam Muội da kệ; cũng kinh Đại Nhật, phẩm Học Xứ thì gọi là Tứ chủng căn bản tội. Còn Đại Nhật Kinh Sớ quyển 9 thì gọi là Tứ Ba La Di. (xt. Tứ Chủng Trọng Cấm).
1. Bất xả Chính Pháp giới: Tất cả Thánh Giáo của Như Lai đều phải tu tập, không được xả bỏ.
2. Bất xả li Bồ Đề Tâm giới: Tâm Bồ Đề là tiêu biểu cho muôn hạnh Bồ Tát, nếu xả bỏ thì muôn hạnh không có chỗ nương, cho nên không được xa lìa tâm Bồ Đề.
3. Bất ưng khan lận Pháp Giới: Không được bỏn sẻn pháp, vì Chính Pháp là di sản của bậc Đại Thánh truyền lại, nếu Bồ Tát bỏn sẻn không Bố Thí pháp thì cũng đồng với tội ăn trộm tài vật của Tam Bảo.
4. Nhiêu Ích hành giới: Phải làm tất cả những việc Lợi Ích, nhiếp hóa Chúng Sinh làm Nhân Duyên vào đạo. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 17 (Đại 39, 757 trung), nói: Không bỏ Tam Bảo, cũng không xa lìa tâm Bồ Đề, đó là 4 trọng cấm chân thực của Bồ Tát. Vì không bỏ Tam Bảo là 3, cộng với không xa lìa tâm Bồ Đề là 4 Ba La Di. Nếu phạm 4 giới này thì mất Mệnh Căn của Chân Ngôn Thừa, hệt như mất đầu. Vì đã dứt mất cội gốc của nghiệp thiện thì tất cả Công Đức không nảy sinh được, nên mọi sự tu hành đều không có kết quả. Khi cử hành lễ quán đính, ở đàn giới Tam Muội da, vị A Xà Lê truyền trao 4 giới trọng này. Bài kệ nói về 4 giới trọng này trong phẩm Cụ duyên kinh Đại Nhật gọi là Tam Muội da kệ; cũng kinh Đại Nhật, phẩm Học Xứ thì gọi là Tứ chủng căn bản tội. Còn Đại Nhật Kinh Sớ quyển 9 thì gọi là Tứ Ba La Di. (xt. Tứ Chủng Trọng Cấm).