Ly Tác Nghiệp Quán Đỉnh

《離作業灌頂》 lí zuò yè guàn dǐng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Tác Nghiệp quán đính, Sự nghiệp quán đính, Cụ chi quán đính. Chỉ cho pháp Quán đính, khi tu, không cần phải thực hành các việc như: Lựa đất, đắp đàn, vẽ Mạn Đồ La, tung hoa chọn Phật, v.v... tức là 2 pháp quán đính: Ấn pháp và Dĩ tâm trong 3 loại pháp Quán đính của Mật giáo.
1. Ấn pháp quán đính: Đối với các Đệ TửTâm Thành tha thiết, nhưng không có khả năng thực hiện đầy đủ các loại sự nghiệp Tác Pháp, thì cho phép họ được thụ Quán đính bằng cách Kết Ấn và tụng Chân Ngôn để trao truyền.
2. Dĩ Tâm Quán đính: Đối với Hành Giả đã thông suốt, thì dùng tâm truyền tâm, mà không cần tất cả các Tác Pháp hình thức. Tuy nhiên, có thuyết cho rằng khi truyền trao Ấn pháp quán đính, người Đệ Tử vẫn cần sắm sửa chút ít lễ vật để cúng dường Tam Bảo. Vả lại, Ấn pháp quán đính tuy là Li Tác Nghiệp quán đính, nhưng trong các Kinh Điển đều có ghi các việc như: Vị A Xà Lê hướng dẫn Đệ Tử vào trong đàn tung hoa, trao cho Đạo Cụ Bí Mật, v.v... Như vậy, Ấn pháp quán đính tuy được mệnh danh là Li Tác Pháp quán đính, nhưng trên thực tế, chưa hẳn đã không có Tác Pháp, mà nên hiểu là không được cử hành với đầy đủ các nghi thức Như Pháp Cụ chi quán đính mà thôi. [X. Đại Nhật Kinh Sớ Q. 15.].