Luỵ

《誄》 lěi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Điếu văn viếng người chết. Thể văn này, mở đầu là lời tựa, kế đến thuật lại Hành Trạng của người chết, sau cùng, đặt mấy chữ: Thương ôi! Thương thay! và kết thúc bằng 1 bài thơ kệ thể 4 chữ, 4 câu. Phần Chư tăng lụy Hành Trạng trong Quảng Hoằng Minh Tập quyển 23, có thu chép những bài Lụy như: Đạo sĩ Chi Đàm Đế lụy của ngài Khưu đạo hộ soạn, Cưu Ma La Thập pháp sư lụy của ngài Thích Tăng Triệu đời Đông Tấn, Vũ khưu Pháp cương pháp sư lụy của ngài Thích Tuệ lâm đời Lưu Tống, Đàm long pháp sư lụy và Lô Sơn Tuệ viễn pháp sư lụy của ông Tạ Linh Vận đời Lưu Tống, Nhược tà sơn Kính pháp sư lụy của ông Trương sướng đời Lưu Tống và Tân an tự Thích Huyền vận pháp sư lụy của ngài Thích Tuệ lâm đời Nam Tề v.v... Trong đó, lời tựa trong bài Cưu Ma La Thập pháp sư lụy là tư liệu quí giá để suy biết năm ngài Thị Tịch.